Tin nổi bật

PHẢI CHĂM CHỈ HỌC TẬP

In
Ít lâu sau, tôi được sang làm việc bên Bác. Hàng ngày Bác làm việc ở nhà riêng. Thường Bác tự đánh máy lấy. Hết giờ làm việc, Bác cùng sinh hoạt chung với anh em. Vui nhất là sau giờ làm việc buổi chiều. Bác thường cùng anh em trong cơ quan đánh bóng chuyền. Bác già, tay cứng nên búng bóng yếu, "đối phương"  muốn ghi điểm, thường phát bóng vào chỗ Bác, Bác biết liền nói to:
 
- A, "truy tủ" hả. Bác vừa nói vừa nhảy lên đỡ bóng.
 
Có lần đối phương phát bóng "ác" quá, Bác biết không đỡ được, liền kêu:
 
- Trường, Kỳ, Kháng, Chiến đâu? Cứu bóng! Người đánh lẫn người xem cười vui vẻ.
 
Bấy giờ theo chính sách đào tạo và bồi dưỡng cán bộ, cơ quan chọn cử một số cán bộ trẻ ra nước ngoài học. Tôi cũng ở trong số đó. Nhưng tôi không muốn đi. Biết được điều đó, Bác liền gọi đến. Bác hỏi, tôi trả lời Bác:
 
-  Dạ, thưa Bác, cháu muốn được công tác ạ.
 
-  Thế cháu có muốn công tác thật tốt không?
 
-  Có ạ.
 
-  Có muốn phục vụ nhân dân được không?
 
-  Có ạ.
 
-  Thế thì phải đi học. Bây giờ có điều kiện thì phải học tập. Học tập để hiểu nhiều, biết nhiều. Có hiểu nhiều biết nhiều, mới phục vụ nhân dân tốt được
 
Sau khi giảng giải và khuyên tôi đi học là cần thiết, Bác dặn:
 
- Đi học thì phải chịu khó, chăm chỉ học tập. Chưa hiểu thì hỏi, không được giấu dốt, đã hiểu rồi thì bảo lại cho bạn cùng hiểu.
 
Rồi Bác lấy cái hộp thuốc lá của Bác đưa cho tôi. Bác nói:
 
- Bác cho cháu cái hộp này để đựng kim chỉ, ngoài giờ học thêu, thùa, vá, may. Con gái phải biết làm những việc đó.
 
Tôi sang nước bạn ở khu học xá, rồi vào trường sư phạm. Tốt nghiệp xong, tôi về nước, dạy học ở Việt Bắc cho đến ngày chiến thắng thực dân Pháp, tôi mới về thủ đô.
Theo: hochiminh.vn

Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

 

Các bài viết mới: